Tôi ko biết buồn, ko biết mệt mỏi, ko biết đau sao? Suốt từ lúc bắt đầu nhận thức được tôi đã luôn mặc định, tôi là lí do, là nguồn cơn khiến mẹ quay lại với bố, khiến tất cả mọi người khổ và mẹ cũng vậy. Khi 2 người sống mà ko có tình yêu thương chỉ có những nghĩa vụ, trách nhiệm thì cuộc sống ấy sẽ ngột ngạt như thế nào? Vậy mà tôi đã sống hơn 20 năm chứng kiến cảnh ấy, chứng kiến cảnh ích kỉ của 1 người đàn ông được gọi là bố, người bố chưa một lần nghĩ đến con chứ ko nói đến vợ, có hàng nghìn lần tôi đã tự hỏi “Sao thế giới này có thể tồn tại một người ích kỉ đến thế? Ngoài bản thân mình ra ông ko còn có thể nghĩ về bất kì ai khác…” Tôi đã chứng kiến hàng nghìn lần cảnh mẹ khóc, và chỉ biết khóc theo mẹ, lần nào mẹ cũng chỉ “Mẹ xin lỗi…”. Mẹ là người dễ khóc, tất cả những đau khổ được quy ra nước mắt, nhiều lúc tôi nghĩ “Mẹ đã quá khổ, đã khóc quá nhiều rồi mà sao nước mắt ko buông tha mẹ”. Và như một lẽ tự nhiên từ khi còn rất bé, tôi đã luôn đóng vai “anh hùng”, đóng một cái vai mạnh mẽ, để mẹ dựa vào, để an ủi mẹ dù là ít nhiều, dù cho tôi chưa bao giờ giỏi an ủi người khác thì ít nhất tôi có thể ôm mẹ và khóc cùng mẹ cho mọi sự vơi bớt, tôi có thể mỉm cười và dửng dưng tỏ ra mọi chuyện đều ổn, rằng tôi ổn, tôi ko buồn, tôi sẽ mau quên và tôi sẽ luôn là chỗ dựa cho mẹ, mẹ ko cần phải lo cho tôi. Sau ngần ấy năm tôi đã đóng vai ấy rất tốt, mọi người đều nghĩ tôi tồ, tôi phổi bò, tôi ko nghĩ gì đâu, tôi lúc nào cũng vui sống cả! Tất cả những đổ vỡ, những cãi vã, nước mắt những tưởng sẽ kết thúc nếu bố mẹ hoàn thành xong thủ tục li dị. Cho dù tôi biết bất cứ thứ gì bị cắt xẻ đều sẽ để lại vết thương và ko có vết thương nào dễ chịu cả. Tôi đã nghĩ chia tay là lối thoát cho mẹ, mẹ sẽ ko phải chịu những đánh đập, cãi vã, khổ tâm nữa. Nhưng có lẽ là tôi ngây thơ, sự đời chưa trải nên ko hiểu hết, những khó khăn ko bao giờ buông tha bạn. Chuyện gia đình, chuyện tình cảm, mọi chuyện đều tan nát. Hàng đêm ôm gối khóc, ko có đêm nào yên giấc, nhưng vẫn tỉnh tang tỏ ra bình thường, tôi đã đóng 1 vai anh hùng quá đạt và quá lâu! Đủ lâu để giờ khi tôi tỏ ra yếu đuối, tôi nói với mẹ: “Con cũng mệt và con cũng đang đau đớn”. Mẹ bảo tôi ích kỉ, tôi ko trách mẹ, mẹ chịu nhiều nỗi đau quá và những nỗi đau ấy quá lớn nên mẹ ko thể hiểu nỗi đau của tôi. Mọi người cũng đều cho rằng tôi ích kỉ, ko biết động viên mẹ… Tôi sẽ vô cảm, ít nhiều tôi đã trở nên vô cảm rồi nên tôi sẽ vô cảm hơn, sẽ ko biết khóc và ko biết đau khổ nữa!
I’m not afraid of dying. Pieces of me die all the time.
Sage Francis (via chimsebeo)(Source: cafeofthedamned)
Wonderwall by Oasis

Load More
Kiss me, I'm single...!